RSS

Bỏ rơi ma vương tổng tài – chương 166

24 Sep

Chương 166:Tin tức tuyệt hảo

Trên mặt tuấn tú của Kim Chính Vũ lộ ra vẻ tươi cười, nháy mắt tiêu khí, nói thầm rồi thu hồi điện thoại di động.“Lần này tôi sẽ tha thứ cho em, nhưng em phải  đáp ứng tôi một việc.”

“Chuyện gì?” Tiểu tử này khi nào thì lại bắt đầu học cách nói điều kiện với nàng.

Hắn vi khởi cằm, trong mắt ánh lên một chút tia sáng kỳ dị,“khi tôi từ Hàn Quốc trở về, em phải làm bạn gái của tôi, theo giúp tôi tham gia các hội tiệc.”

“Không thành vấn đề.” Nàng không chút do dự mà đáp ứng, Kim Chính Vũ ở trong nước không nhiều bạn bè,đại khái là muốn nàng cùng đi tham gia tiệc tùng buôn bán linh tinh gì đấy.

“Đúng rồi, Kim Chính Vũ, cậu sáng mai bay a!” sự chú ý của nàng lại chuyển tới chuyện này, Kim Chính Vũ nói là sinh nhật của ba hắn, sẽ là mở một buổi tiệc tối long trọng, như vậy Doãn Lạc Hàn sẽ đi sao?

“Ân……”

Kim Chính Vũ đang muốn trả lời,cửa phòng bệnh mở, một gã nam nhân trung niên mặc đồ tây trang màu đen đi đến, hướng tới phía Kim Chính Vũ đang ngồi ở sô pha, đưa tay mở ra di động đưa cho Kim Chính Vũ.“Tổng giám đốc, chủ tịch đánh điện từ bên Hàn Quốc tới.”

Kim Chính Vũ sắc mặt lập tức biểu tình, hắn tiếp nhận di động, đi đến ban công tiếp nghe.

Ngồi ở sô pha Mân Huyên chỉ nghe đến một loại âm thanh nói chuyện mà đến chính mình nghe cũng không hiểu, đoán người trung niên này gọi là chủ tịch chắc hẳn là phụ thân của Chính Vũ.

Không quá một hồi, Kim Chính Vũ đi đến, di động giao cho nam nhân trung niên, đối phương nhanh chóng lui ra ngoài.

Kim Chính Vũ ánh mắt không có buông tha, tiếng nói có chút u ám,“Mân Mân, tôi một hồi phải đi .”

“Nhanh như vậy a, không thể cùng nhau ăn xong cơm trưa đã lại đi sao?” Nàng trong lòng có một chút thất vọng nho nhỏ, lại nhìn đầy thức ăn nóng hổi ở trên bàn, nhiều như vậy một người thế nào nuốt trôi.

Kim Chính Vũ phiết một chút thần, ngữ khí bất đắc dĩ,“Cha tôi gọi điện thoại lại đây,nói tôi lập tức xác định thời gian cụ thể Lạc đi Hàn Quốc.”

“Ách……  vị hôn phu của Chỉ Dao cũng phải đi?” Nàng lo sợ bất an mà nói ra kiểu xưng hô này, che dấu tiếng nói vui mừng không thôi. Nàng đoán dược đúng vậy, Doãn Lạc Hàn quả nhiên cũng phải đi Hàn Quốc.

Kim Chính Vũ nhéo khuôn mặt của nàng,“Em đã quên sao? Lạc là anh họ của ta, cha ta là dượng của anh ấy,ông ấy sinh nhật đương nhiên Lạc phải tới tham dự.”

“Nga, là như thế này a.” Nàng bộ dáng giả bộ nhớ tới đến, trên thực tế trong lòng sớm đã mở nhạc mừng thầm, tiện đà làm bộ như thuận miệng vừa hỏi,“vậy chắc hắn muốn đi vài ngày? Hẳn là sẽ không lâu lắm, sinh nhật tiệc tối đại khái chính là một ngày.”

“Nguyên bản hẳn là như vậy.” Hắn nhún nhún vai,chuyển đến ngữ điệu lạnh nhạt ,“Nhưng là tập đoàn Đường Thịnh cùng Với Kim thị chúng tôi có ý hợp tác rất nhiều hạng mục lẫn nhau. Chúng tôi Kim thị ở Hàn Quốc chủ yếu là kinh doanh khách sạn cao cấp, Lạc năm kia đã đầu tư vào khách sạn, hợp đồng sắp đến kỳ , lần này cha tôi đã nghĩ cùng Lạc tiếp tục trao đổi chuyện hợp tác……”

Kim Chính Vũ không hề che giấu, thực sự kể lại, khả năng nàng đã hoàn toàn không có tâm tư để nghe đi , trong đầu óc đều là sự kiện tốt tên Doãn Lạc Hàn kia phải rời khỏi nơi này vài ngày, mỗi ngày làm việc nàng sẽ không bao giờ phải nhìn sắc mặt hắn nữa, có thể tự do thoải mái vài ngày . Còn có Chỉ Dao mỗi lần đều đến nơi đây nói chuyện cùng nàng, trong lòng áy náy cũng sẽ bởi vậy mà được vơi đi.

“…… Cho nên anh ấy lần này khả năng là sẽ đi một tuần ……”lỗ tai của nàng tự động loại bỏ mọi ý nghĩ, cuối cùng bắt được những lời này.

Thấy nàng vẻ mặt trầm tư biểu tình, Kim Chính Vũ tạm dừng một chút, không khỏi hỏi ,“Mân Mân, em đang nghe sao?”

“Ân, tôi đang nghe, cậu cứ tiếp tục nói.” Nàng hoang mang không ngừng , trong lòng sớm mở nhạc vui mừng, một tuần thời gian thật tốt quá, so với nàng dự đoán thời gian còn dài hơn một ít.

“Không có, tôi nói xong rồi.” Hắn vắt hai tay, đôi mắt thâm tình dừng lại trên khuôn mặt của nàng, trong giọng nói có chút tính trẻ con.“Mân Mân , tôi đi hai tuần, em đã nói em sẽ nhớ tôi.em sẽ gửi thư cho tôi, tôi có thời gian rảnh sẽ gọi điện cho em.”

“Tôi nói sẽ liên lạc với cậu, đương nhiên sẽ giữ lời nói.” Nàng miệng đầy đáp ứng,“Nhưng là nơi này tôi  không có máy tính, không thể gửi thư , nếu không tôi đến lúc đó sẽ gửi tin nhắn cho cậu……”

“Đương nhiên là có phương tiện để gửi thư.” Hắn trêu tức cười cười, thân thủ chỉ hướng bên bàn trà.

Nàng thế này mới chú ý tới trên bàn trà có một chiếc máy tính bản màu bạc, đi qua thấy, mặt trên rõ ràng chữ macbookpro tiếng Anh, là loại máy tính bản tốt nhất vừa mới ra.

“Đây là cho tôi ?” Nàng chỉ vào chóp mũi của chính mình, không thể tin được hỏi .“Vì cái gì?”

“Tặng đồ cho nữ nhân mình thích còn cần lý do sao?” Hắn từ chối cho ý kiến, trên mặt xẹt qua một chút ý cười.“địa chỉ hòm thư tôi đã đặt trên mặt bàn, đừng quên gửi thư cho tôi.”

Như vậy gì đó nàng không thể hiểu, thà rằng gọi điện thoại quốc tế đường dài cho hắn, nàng cũng quyết sẽ không hội nhận cái này, ngẩng đầu vừa định cự tuyệt, lại phát hiện trong phòng còn lại mỗi một mình nàng.

Hắn rất hiểu biết cá tính của nàng, biết nàng sẽ không nhận, cho nên thừa lúc nàng không chú ý thời mà rời đi.

Gặp lại hắn hẳn là chuyện của hai tuần sau , nàng ngồi ở sô pha nhìn máy tính bản loang lanh kia, nghĩ đến hắn nói câu kia “Tặng đồ cho nữ nhân mình thích còn cần lý do sao”, khóe miệng lướt qua vài tia cười sáng lạn.

“Oa! Đúng là phong phú nha!” Một câu tán thưởng nhất thời đã kéo suy nghĩ của nàng lại, không cần ngẩng đầu đều biết người nói là Chỉ Dao.

“Mân Mân, này nhất định là Kim Chính Vũ an bài .” Chỉ Dao nhìn chằm chằm trên bàn cơm đầy thức ăn phong phú, như là thấy cái gì giống trong bảo tàng mà hưng phấn.“Xem ra chúng ta bốn người hôn lễ ngày đó không xa đâu!”

“Chỉ Dao, cậu nghĩ đến cũng nhiều quá!” Chỉ Dao lúc nào cũng đem chuyện này nói tại miệng, thực làm nàng không có biện pháp. Mân Huyên bất đắc dĩ phe phẩy đầu, đi đến bàn ăn,“Nhiều thức ăn như vậy, mình một người ăn không vô, cùng nhau ăn đi.”

“Được.” Chỉ Dao không khách khí ngồi xuống, hai người bắt đầu hưởng dụng bữa trưa phong phú.

 
10 phản hồi

Posted by on Tháng Chín 24, 2012 in Bỏ rơi ma vương tổng tài

 

Thẻ: , , ,

10 responses to “Bỏ rơi ma vương tổng tài – chương 166

  1. Huyen chang

    Tháng Chín 24, 2012 at 21:29

    Hehe.hum nay muj duoc boc tem.thanks nang nha

     
  2. Hatran

    Tháng Chín 24, 2012 at 21:29

    Tks

     
  3. hy

    Tháng Chín 24, 2012 at 22:07

    Cám ơn cậu nhé! ^^

     
  4. yuri

    Tháng Chín 24, 2012 at 22:54

    thanks nang nhe! ^^

     
  5. MARRY

    Tháng Chín 25, 2012 at 09:35

    thanks

     
  6. ybang

    Tháng Chín 25, 2012 at 17:19

    thanks

     
  7. kim hue

    Tháng Chín 25, 2012 at 20:15

    thanks nang nhe!

     
  8. lieuvhtn

    Tháng Chín 25, 2012 at 20:21

    thanks!!

     
  9. atari_li

    Tháng Chín 26, 2012 at 10:47

    thaks nhiều nha

     
  10. Kieuan_naught97

    Tháng Chín 26, 2012 at 19:01

    Thank ss!

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: