RSS

Tag Archives: bo roi ma vuong tong tai

Bỏ rơi ma vương tổng tài-chương 196


Chương 196: lại đi gặp hắn

Hắn rốt cục cũng thỏa hiệp , bất quá cho thời gian cũng quá đi. Nàng đô khởi thần, thốt ra,“3 ngày.”

Hắn tự hỏi vài giây, lại sửa lại,“Không, một ngày .”

“3 ngày.” Nàng không chút nào nhả ra, cực lực tranh thủ vì chính mình.

“ hai ngày, liền hai ngày, không thể lại nhượng bộ .” Hắn như là quyết tâm hạ quyết định nào đó, vẻ mặt rốt cuộc không thương lượng.

“Vậy hai ngày.” Nàng ách nhiên thất tiếu, như vậy cò kè mặc cả, như thế nào có điểm giống ở chợ mua đồ ăn.

Bất quá, hai ngày liền hai ngày đi, tổng so với hắn ngay từ đầu đề suất một ngày thì tốt hơn. Nếu ngay từ đầu lắc đầu, hắn liền vĩnh viễn không hề gặp chính mình. Khả năng nàng sau lại gật đầu, cho hắn hy vọng, thật không biết làm như vậy là đúng hay sai.

Mặc kệ như thế nào, nàng không nghĩ nhìn hắn thương tâm rơi lệ, hắn từng vì nàng làm nhiều việc như vậy, yên lặng thủ hộ nàng năm năm, hiện tại nàng ít nhất tài cán vì hắn bảo tồn tam thiên khoái hoạt .

Ba ngày sau, nếu đáp án của nàng là khẳng định , như vậy nàng sẽ ở gật đầu phía trước, nói cho hắn chuyện nàng không  trong sạch, đến lúc đó mặc kệ hắn như thế nào đối đãi vớichính mình, nàng đều vui vẻ nhận.

Nàng ngẩng đầu, nhìn đến chính mình đang ở trên  xe thể thao chạy ở ngã tư đường , mê hoặc quay đầu nhìn hắn,“Chính Vũ, chúng ta hiện tại đi đâu?”

Tốc độ xe rất nhanh, hắn chuyên chú lái xe, quay đầu liếc nàng liếc mắt một cái,“Đi gặp một người.”

Mơ hồ trung, nàng đột nhiên có loại dự cảm không tốt, vội vàng hỏi,“Gặp ai?”

“Ân, một người có thể giúp chúng ta.” Hắn đốt đầu, sắc mặt nghiêm nghị,“Tôi là trốn đi . Tôi đến Trung Quốc, phụ thân phái cơ sở ngầm đi theo tôi, hiện tại không thấy tôi , cha tôi trực tiếp nghĩ đến tôi sẽ trở lại thành thị này, những người đó sẽ rất nhanh lại đây.”

“Bọn họ sẽ đến bắt cậu sao? Vậy cậu hiện tại muốn tìm người có thể giúp cậu?” Nàng nhất thời khẩn trương trừng lớn ánh mắt, lo lắng một chút, chậm rãi nói,“người cậu hiện tại muốn gặp, sẽ không là anh họ của cậu đi.”

Kim Chính Vũ trên mặt tươi cười thật to, thanh âm vang lên,“Mân Mân, em thật thông minh. Tôi nghĩ nhờ Lạc ra mặt, anh ấy nói chuyện, cha tôi khẳng định sẽ không phản đối.”

Không dám tưởng tượng tình cảnh nàng cùng Kim Chính Vũ cùng đi gặp Doãn Lạc Hàn, trực giác muốn né tránh cục diện xấu hổ này, nàng liếm liếm môi, nhẹ giọng mở miệng,“Chính Vũ, tôi là không nên đi, cậu trực tiếp để tôi dừng ở bên đường, tôi chính mình sẽ……”

“Mân Mân, em đừng lo lắng.” Hắn nhẹ nắm tay nàng,“Lạc cùng tôi cảm tình cũng rất tốt, anh ấy là vị hôn phu của Chỉ Dao , em hẳn là đã gặp qua anh ấy mới đúng.”

“Ngô…… Đúng vậy, gặp qua vài lần mặt.” Nàng lập lờ, cúi đầu lại bắt đầu ninh lộng bắt tay vào làm chỉ. Nói đến điều này , nếu sau nói chính mình không đi, có vẻ trong lòng có sợ hãi, nàng không có lên tiếng  phản đối nữa.

Đi qua đã qua đi, hiện tại nàng đẫ không phải là nữ nhân được bài bố của hắn trước kia, nàng đã muốn dỡ xuống cái gánh nặng kia, thản nhiên đối mặt hắn, hôm trước gặp mặt hắn, nàng làm tốt lắm, hôm nay cũng đồng dạng có thể làm.

Xe đi thật sự mau, nhìn thấy Chính Vũ nội tâm có chút lo lắng, nàng nhìn đến vẻ mặt chuyên chú lái xe của hắn, thực dễ dàng lý giải hắn vì cái gì không tìm lão bá, mà là trực tiếp tìm Doãn Lạc Hàn. Doãn lạc Hàn mới là người thực sự nắm giữ toàn bộ tập đoàn Đường Thịnh, mà phụ thân Chính Vũ lại cùng hắn có xã giao, Doãn Lạc Hàn nói chuyện cũng có tiếng nói.

Mân Huyên đi theo sau Chính Vũ, đắp thang máy thẳng lên tầng cao nhất, Ôn Nhược Nhàn nghênh diện đã đi tới,“Ngài là tới tìm tổng tài.”

“Ân, Lạc hiện tại có rảnh không?” Chính Vũ thản nhiên cáp thủ,  mắt nhìn văn phòng tổng tài  kia phiến nhắm chặt môn.

“Vừa vặn tổng tài vừa mới họp xong, ngài hiện tại có thể đi vào.” Ôn Nhược Nhàn thanh âm cứng nhắc , nàng quay đầu nhìn Mân Huyên, lộ ra vẻ tươi cười.

Chính Vũ xoay mặt nhìn Mân Huyên,“Tôi hiện tại đi gặp Lạc , Mân Mân, em ở tại nơi này chờ một lát.”

Mân Huyên đốt đầu, không cần đi vào nhìn thấy tên kia, nàng đương nhiên là cầu còn không được.

Mắt thấy Chính Vũ bước đi hướng văn phòng tổng tài, Ôn Nhược Nhàn lúc này tiến đến,“Xem ra, bọn họ khả năng nói chuyện lâu, nếu không ngại cô có thể  đến văn phòng tôi ngồi.”

“được.” Hồng huyên khoái trá đáp ứng, đi theo Ôn Nhược Nhàn đi vào văn phòng thư kí.

Ôn Nhược Nhàn mời nàng ngồi vào sô pha, lại xoay người mang nước cho nàng. gian văn phòng này so với văn phòng phó chủ biên tạp chí Phùng Tĩnh Như còn lớn hơn một ít, xem ra thư kí tổng tài được đãi ngộ thực không sai, còn có thể có được văn phòng riêng chính mình.

Nhìn Ôn Nhược Nhàn một bộ dáng thực giỏi giang , Mân Huyên không khỏi có chút hâm mộ, kỳ thật nàng cũng tưởng giống như Ôn Nhược Nhàn ở sự nghiệp có thể làm.

Nhưng nàng đồng thời cũng biết một câu, cơ hội luôn ưu ái cho người có chuẩn bị, thành công sẽ không vô duyên vô cớ dừng ở trên đầu một người , hiện tại nàng vừa mới tới tạp chí , bình tâm tĩnh khí, cố gắng làm tốt mỗi một sự kiện, này đó mới là mấu chốt trước mắt .

“Mân Huyên, cô biết không? Tôi rất bội phục dũng khí của cô.” Ôn Nhược nhàn bưng chén nước đi tới,khi  xoay người đưa cho nàng, đột nhiên toát ra những lời này.

“cô bội phục tôi? Vì cái gì?” Mân Huyên nâng chén nước lên trước mắt, hai tròng mắt  toát ra vẻ khó hiểu.

Ôn Nhược Nhàn nỗ nỗ thần, ý có điều chỉ bộ dáng, lập tức ngồi xuống sô pha đối diện .

Cô ấy là chỉ chuyện nàng thoát khỏi thân phận tình phụ của Doãn Lạc Hàn đi, Mân Huyên rất nhanh đã nghĩ đến điểm này, bởi vì từ đầu tới cuối, Ôn Nhược Nhàn giống Từ Bang  đối với chuyện của Doãn Lạc Hàn cùng chuyện của nàng đều biết.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, nàng thùy mâu thoải mái cười cười.

 
32 phản hồi

Posted by on Tháng Một 11, 2013 in Bỏ rơi ma vương tổng tài

 

Thẻ: , , ,

Bỏ rơi ma vương tổng tài-chương 195


Chương 195: cùng nhau rơi lệ

“Tôi chờ không được lâu như vậy, em nói cho tôi biết, cho tôi một lý do.” Từ bả vai của nàng , hắn dùng sức đem nàng chuyển hướng hắn,“Giả như em thật sự đối với tôi không có cảm giác, em không cần lên tiếng, chỉ cần lắc đầu, tôi cam đoan sẽ không  xuất hiện ở trước mặt em.”

Khi hắn về nước mới biết được, phụ thân cố ý an bài, nhờ trong tiệc sinh nhật làm , trước đó không có thông báo cho hắn một tiếng , đột nhiên giáp mặt mọi người tuyên bố, trao quyền thừa kế Kim Thị lại cho hắn.

Hắn nghĩ chối từ, nhưng là nhiều tân khách như vậy ở đây, hắn biết rõ tính tình phụ thân , nếu là trước mặt người nhiều như vậy mà từ chối, phụ thân hắn cực coi trọng mặt mũi khẳng định sẽ rất căm tức, cho nên lo lắng  mãi, hắn cuối cùng không có lên tiếng phản đối.

Sau hắn nghĩ trở lại Trung Quốc, hắn nói hắn tiếp tục xử lý công ty bên  Trung Quốc , nhưng là phụ thân không đáp ứng, nói hắn hiện tại đã là người kế thừa Kim thị, nếu tổng bộ Kim thị ở Hàn Quốc, như vậy hắn sẽ không trở lại Trung Quốc , công ty bên này sẽ phái người khác tiếp nhận.

Vì thế, hắn suy nghĩ cái biện pháp, nói hắn mới nhận chức, muốn hiểu biết cụ thể toàn bộ xí nghiệp, thị trường Trung Quốc rất lớn, hắn đầu tiên cần phải làm là đến Trung Quốc thị sát, phụ thân lo lắng một hồi, thế này mới đáp ứng, nhưng chỉ có thể cho hắn thời gian một tuần .

Ngày hôm qua hắn liền đáp phi cơ về Trung Quốc , bất quá là ở một thành phố khác , đi  đường mệt nhọc, hơn nữa vừa ra sân bay còn có rất đông các phóng viên vây quyanh phỏng vấn, thất chủy bát thiệt??? ồn ào , hắn không có dĩ vãng không kiên nhẫn, bởi vì khi đó đầu óc đều là hình ảnh nàng.

Nguyên tưởng trước tiên tìm đến nàng, vừa vặn bên cạnh phụ thân phái người theo hắn, hắn không thể thoát thân, đành phải âm thầm chờ đợi cơ hội.

Hôm nay từ nửa đêm về sáng hắn rốt cục cũng đợi được cơ hội, thừa lúc mọi người không chú ý, hắn chạy tới, trở lại phía sau biệt thự , vội vàng lái xe đến dưới lầu tìm nàng. Sau lại gõ cửa hắn mới biết được, nàng đã rời đi , hắn gọi điện thoại cho chỉ dao, biết được nàng hiện tại đi làm ở tạp chí Thuần Mỹ .

May là hắn vừa đem xe chạy đến dưới viết tự lầu, liền nhìn thấy nàng từ bên trong đi ra, nàng như là không có chú ý tới hắn, vẫn hướng phía trung tâm thương mại đối diện kia đi tới, hắn chậm rãi lái xe theo sau, thế này mới có sự việc gặp nhau ngẫu nhiên tại trung tâm thương mại.

Tay hắn đặt ở trên vai giống như nặng ngàn cân , nàng cúi đầu xuống , biết hắn đang đợi chính mình trả lời, lặng im một phút đồng hồ, nàng cố chịu đựng cho nước mắt khỏi rơi, nhưng ở hốc mắt đã nhẹ nhàng rơi xuống phía dưới.

Nàng không biết chính mình như thế nào lại khóc, nhưng là trong lòng chính là khống chế không được khó chịu, muốn rơi lệ.

Hai tay đặt ở trên vai trở nên giảm nhẹ, một giọt ướt át gì đó của nàng rơi xuống mu bàn tay, nàng theo bản năng nâng hai mắt đẫm lệ nhìn hắn.

Đôi mắt hắn cũng có gì đó tích tụ giống như kim cương trong suốt, từ lông mi thật dài của hắn vi trát một chút, một giọt lệ đã trào xuống.

Lòng của nàng nháy mắt như là  bị phỏng, nước mắt khả nắng ức chế bừng lên. Hắn khóc, lần này nàng tinh tường nhìn đến hắn đang khóc. Vì  nàng cự tuyệt, hắn đã rơi lệ.

Trách cứ cùng hối hận giống như đang hạ quật lòng của nàng, nàng không khỏi tự hỏi nàng có phải hay không làm sai , Kim Chính Vũ vì nàng làm nhiều như vậy, nàng rất tàn nhẫn……

Thực xin lỗi…… Thực xin lỗi, Kim Chính Vũ. Kỳ thật không phải như thế, thật sự không phải như thế. Lắc đầu cự tuyệt cũng không phải ý của nàng , nàng nghĩ tưởng gật đầu, nhưng là nàng không xứng…… Thật sự không xứng……

Nàng cự tuyệt , đến cuối cùng nàng vẫn là cự tuyệt, hắn nghĩ sẽ mang cho nàng hạnh phúc, yên lặng bảo vệ nàng, suốt năm năm, làm nhiều như vậy, hắn vẫn là không thể thay đổi cái gì, hai tay của hắn rốt cuộc tựa hồ vô lực chống đỡ, nháy mắt trượt xuống dưới, hắn cảm giác chính mình tâm tính thiện lương, đau quá.

Nhưng là, rất nhanh , nàng lại gật đầu, hơn nữa là thật mạnh hai cái.

Hắn nghĩ đến chính mình nhìn lầm rồi, cười khổ vài cái, hữu khí vô lực nắm tay lái,“em xuống xe đi. Tôi nói rồi trong lời nói tuyệt đối có nghĩa, tôi sẽ không lại dây dưa với em. Mân Mân, chúc em hạnh phúc!”

“Chính Vũ.” Bên tai vang thanh âm đáng thương của nàng“Tôi lắc đầu không phải nói tôi cự tuyệt. Tôi cũng không chán ghét cậu, thật sự, hiện tại tôi không giống lần trước , tôi có điểm thích cậu, ngược lại…… Ngược lại là so với thích thì nhiều hơn một ít. Tôi nghĩ cần suy nghĩ vài ngày nữa, rồi cho cậu câu trả lời thuyết phục, như vậy có thể chứ?”

Thời điểm nói này đó , hai má của nàng hai đỏ lên, cuống quít cúi đầu, đây là nàng cho tới nay chân thành tha thiết thổ lộ.

Giờ phút này, hiện tại, không nghĩ quản cái vấn đề xứng hay không xứng với hắn, nàng chỉ biết là chính mình không nghĩ nhìn đến hắn khóc, thấy hắn rơi lệ, lòng của nàng toàn bộ đều đau , nàng thích nhìn khuôn mặt tươi cười mà lại soái khí của hắn.

“Thật vậy chăng? Tôi không có nghe nhầm?” Hắn quay đầu, nhất thời còn chưa tin, trên mặt lộ vài giọt lệ, chỉnh lại khuôn mặt đã muốn tràn ra một nụ cười thật lớn, như vậy thật sự buồn cười.

Nàng nhịn không được  mở khóe môi, xì cười ra tiếng .

Nhìn nàng nín khóc mỉm cười, tâm tình của hắn cũng tốt, nhưng loại cảm  giác này tâm tình nhảy nhót  đang từ  vực sâu thẳng thăng lên đám mây trong lúc nhất thời rất khó làm cho hắn tin tưởng, nóng lòng muốn được chính mồm của nàng chứng thật.

“Ai, Mân Mân, đừng cố cười, có phải hay không thật sự? em vừa mới nói…… Nói đúng cảm giác của tôi, là so với thích càng nhiều một ít, đối…… Đúng không?”

Hắn thanh âm  ngơ ngác, một chút nắm tay nàng, phản nắm ở lòng bàn tay, như vậy dùng sức.

“đúng.” Nàng lại dùng sức gật đầu.

“Vậy em đến tột cùng vì cái gì không đáp ứng, hiện tại đáp ứng làm  bạn gái tôi không được sao? Không được, em đã đối với tôi cũng có cảm giác, kia……”

“Chính Vũ, cậu không nên ép tôi, cho tôi một ít thời gian.” Nàng nhanh ngăn chận lời nói của hắn , người này nói chuyện ngữ khí khi nào thì cũng chủ nghĩa cá nhân , như vậy bá đạo. Không được, người kia là nàng hiện tại tối không nghĩ nhìn thấy, như thế nào hội nhớ tới hắn, nàng lắc đầu, đem bóng dáng Doãn Lạc Hàn  ném ra sau đầu.

Hắn than nhẹ một hồi, vi nhấc lên thần,khẩu khí bất đắc dĩ,“Một ngày, tôi chỉ cho em thời gian một ngày.”

 
6 phản hồi

Posted by on Tháng Một 10, 2013 in Bỏ rơi ma vương tổng tài

 

Thẻ: , , ,

Bỏ rơi ma vương tổng tai-chương 194


Chương 194: ngạnh sinh  đau

Nàng phiết phiết thần, chùn bước, ngẩng đầu thế này mới thấy rõ chiếc túi sách hiệu gucci, nhãn hiệu này không phải Kim Chính Vũ thích nhất sao? Hắn mang kính mát tất cả đều là nhãn hiệu loại này.

Như thế nào lại nghĩ tới hắn ở đây? Nói không chừng hắn hiện tại đang ở trong nước thị sát mấy khách sạn . cô gái đứng ở quầy bán hàng ánh mắt hoàn toàn không thèm liếc  nàng một cái, đại khái là xem nàng bình thường mua không nổi.

Nàng lơ đễnh cười cười, đúng tại đây, nghe được một tiếng nói quen thuộc ,“Giúp tôi đem túi sách này gói lại.”

Nàng quay đầu xem, ngón tay thon dài nam tính  đưa tiền cho cô gái đứng quầy kia, mà hắn  lại chỉ chiếc túi sách mà ánh mắt của chính nàng vừa mới lưu luyến kia.

Nhưng tiếng nói cùng động tác quen thuộc, không cần khuôn mặt kia  lại đây, nàng cũng đã biết hắn là ai  .

Giờ phút này,phản ứng đầu tiên của nàng chính là nhanh chóng xoay người, sau đó đi hướng cửa của trung tâm thương mại.

Phía sau vang lên tiếng nói Kim Chính Vũ vội vàng ,“Mân Mân…… Mân Mân…… Chờ tôi một chút……”

Nàng không có quay đầu, cước bộ không khỏi nhanh hơn, đột nhiên một thân ảnh chắn ở trước mặt nàng.“Mân Mân, em thế nào thấy tôi đến lại bỏ chạy?”

“Không có gì, tôi còn có việc, tôi phải đi.” Nàng lui về phía sau từng bước, sắc mặt có chút cứng ngắc, nàng không biết chính mình là làm sao vậy, như thế nào sẽ có  phản ứng như vậy, nhưng là nàng chính là khống chế không được chính mình, hắn cùng nàng là hai cái thế giới khác nhau, vẫn là không cần có cùng xuất hiện.

Nàng di động cước bộ, tính sẽ bỏ lại hắn đi ra khỏi trung tâm, lại bị hắn tốc độ nhanh hơn túm trụ.“Ai, Lăng Mân Huyên, tôi thật vất vả mới bở lại được những người đó, chạy tới gặp em, em chính là đối với tôi như vậy sao? em theo tôi lại đây.”

Hắn nói cái gì? Hắn lần này về nước không phải thị sát nơi này  sao? Chẳng lẽ hắn là trộm đi? Đến tột cùng phát sinh chuyện gì ? Nàng đang muốn hỏi , giây tiếp theo  hắn dùng lực túm trụ đi hướng cửa trung tâm.

“Kim Chính Vũ,  người này, cậu làm thế để làm chi? Không cần …… Buông ra…… Buông ra……”

Hắn không để ý tới sự giãy dụa của nàng , rất nhanh bỏ đi ra khỏi trung tâm, kéo nàng vào đứng ở bên ngoài  xe thể thao kia.

Nàng nguyên muốn thừa lúc hắn lên xe  đẩy cửa chạy đi, khả ngồi xuống  trong xe,  nhớ lại bài sơn đảo hải bàn dũng lại đây, nàng nghĩ tới bọn họ gặp nhau, nghĩ tới cái thích ngẫu nhiên phát chút thiếu gia của Kim Chính Vũ, còn có chuyến xe đầu tiên đang ở truyền phát tin tiếng Anh ca khúc [my/love/will/get/you/home].

“if/you/ever/find/yourself,lost/and/all/alone,get/back/on/your/feet/and/think/of/me,my/love/will/get/you/home/boy……”

“Nhớ rõ này ca khúc sao?my/love/will/get/you/home.” Kim Chính Vũ ngồi vào bên trong xe, nhẹ nhàng chậm chạp tiếng nói lộ ra nếu có chút đăm chiêu.

Nàng đương nhiên nhớ rõ, này người ca bài này khi ở trong cô nhi viện,đó là thời thiếu niên hắn thường hay ồn ào giúp nàng ca. Nhưng là, thời gian có thể thay đổi hết thảy, hắn sẽ lại ca xướng như vậy, ở nàng phát hiện bị lạc, hoặc là cảm giác được cô đơn, làm cho lòng của nàng linh được đến dựa vào, mang nàng về nhà sao?

Chỉ sợ sự thật cùng lý tưởng là hai việc khác nhau .

“Năm đó tôi đã ca cho em nghe, tôi nghĩ em hiện tại hẳn là so với tôi càng hiểu được ca từ ý tứ. Hiện tại tôi cam đoan không có đổi, khi em thương tổn mất mát, chỉ cần em xoay người, tôi ở ngay  phía sau em, chỉ cần em cần, tôi cho em dựa vào bả vai tôi.”

“Nhưng là, tuổi cậu so với……” Nàng lắc lắc đầu, tuy rằng khi hắn nói những lời này, nội tâm  có  một trận dòng nước ấm chảy qua, nhưng có chút nàng phải nói ra.

“Không cần nói chuyện này.” Hắn như là biết nàng muốn nói gì, rồi đột nhiên lên tiếng đình chỉ ý  muốn nói của nàng, tiếng nói cầm áp lực bàn đau thương cùng gầm nhẹ,“Chẳng lẽ em cảm thấy nếu hai người cùng một chỗ, không nên gần tuổi, hoặc là tôi so với em nên nhiều hơn, em mới có thể cảm thấy thích hợp. Nếu có thể lựa chọn, tôi tình nguyện dùng  sở hữu hiện tại tôi có hết thảy đi đem trao đổi với Thượng Đế , trao đổi tôi sẽ sinh ra trước em, như vậy em sẽ  không có lấy cớ từ chối tôi .”

“Kim Chính Vũ –” Nàng ngơ ngác dừng ở hắn,“Chúng ta làm bạn bè bình thường được không?”

Thâm tình như vậy tin tưởng là cô gái có ý chí sắt đá khi nghe xong đều dung động, nhưng là, hắn càng là muốn quý trọng nàng, nàng lại càng là muốn muốn chạy trốn . Nàng cảm thấy chính mình không xứng với hắn, nàng không tốt như vậy giống như trong tưởng tượng của hắn, trong sạch sớm bị hủy, nàng không phải là người hoàn bích .

“Không cần!” Hắn không chút suy nghĩ liền cự tuyệt, yên lặng nhìn chăm chú vào nàng,“Chúng ta đã làm bạn bè bình thường hai tháng , tin tưởng em hẳn là hiểu tôi, hiểu biết tâm tư của tôi, tôi muốn với em ở cùng một chỗ, không phải là lấy thân phận bạn bè bình thường , mà là lấy một thân phận của một người quan trọng đối với em.”

Nàng cúi đầu bát lộng chính mình ngón tay, trước mắt bịt kín một tầng sương mù, nàng muốn nói , khả nàng không mở miệng được, ngực như một chút  bị cái gì vậy va chạm , sinh đau, đau đến không thể hô hấp.

“Cho nên, tựa như bức thư lần trước tôi nói, mặc kệ em năm đó nói có phải hay là một câu nói đùa, tôi đều thật sự tuân thủ, tôi đã muốn kết giao đủ chín mươi chín cô gái, như vậy, em cho dù không nghĩ trực tiếp làm vợ của ta, cũng có thể trước làm bạn gái tôi.”

“Kim chính vũ…… Chúng ta còn có thể giống như trước, cũng không thể được…… Cũng không thể được……” Nàng cúi đầu cố nén cho nước mắt khỏi rơi, nắm thật chặt lòng bàn tay, nàng thực tham lam, nàng rất tham lam, nàng cảm thấy chính mình không xứng với hắn, khả năng lại nhịn không được không nghĩ sẽ rời hắn, so với sự tưởng tượng của nàng giống nhau, không nói chuyện cảm tình bên ngoài gì đó, khi hai người gặp mặt miệng nói nhao nhao, như vậy cũng thực vui vẻ.

“em nói cho tôi biết, cho tôi một lý do.”từ bả vai của nàng, hắn dùng sức đem nàng chuyển hướng hắn,“Giả như em thật sự đối với tôi không có cảm giác, em không cần lên tiếng, chỉ cần lắc đầu, tôi cam đoan sẽ không  xuất hiện ở trước mặt em.”

 
14 phản hồi

Posted by on Tháng Một 9, 2013 in Bỏ rơi ma vương tổng tài

 

Thẻ: , , ,

Bỏ rơi ma vương tổng tai-chương 193


Chương 193:có ý định gặp nhau

Ngực giống như là bị một cái gì đó chặn lại, nàng thở dài một cái, không còn muốn , bọn họ là hai người  ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau, vẫn là nghĩ đến chuyện công tác thôi.

Phùng Tĩnh Như buổi sáng sớm sẽ kiểm tra nàng, còn chút tư liệu chưa đọc xong,cánh tay dài của  nàng  túm lấy chiếc ba lô ở trên sô pha, lấy ra tư liệu, chậm rãi lật xem.

Ngày hôm sau rời giường,chỗ  mắt cá chân quả nhiên đã hết sưng , ở gương nhìn chính mình, thoạt nhìn tinh thần không được tốt, hai con ngươi mắt bị thâm quầng, có điểm giống gấu trúc. Nếu như vậy đi đến công ty, khẳng định sẽ khiến người ta chú ý, nếu có cái gì che đậy một chút đôi mắt thì tốt rồi, hôm nay tan tầm ,nên  đi mua một lọ phấn để trang điểm đi.

Vừa thời gian, hiện tại có thể đi làm, đi đến sô pha hạ thắt lưng cầm lấy ba lô ,dừng một chút, lại nhìn xem trên người nửa vời, ngày hôm qua Kỉ Tích Vân cùng nàng đề cập qua mặc trang phục công sở hẳn là phải phối hợp với túi da linh tinh , mà không phải giống loại sinh viên đeo ba lô này .

Được rồi, nàng thừa nhận, như vậy phối hợp xác thực có điểm không tương xứng , nàng quyết định hôm nay tan tầm ,sẽ  đi mua hai loại gì đó nàng cần .

Đến tạp chí, văn phòng chỉ có vài người, nàng đưa mắt đầu nhìn vị trí Kỉ Tích Vân , còn không, bây giờ còn kém ba phút nữa là chín giờ , như thế nào nhiều người như vậy đồng thời đi muộn?

Nàng bụng đầy nghi hoặc ngồi vào chỗ ngồi , đem kia đôi tư liệu tái mơ hồ lật xem một lần, không thể nói là tài liệu nhiều như vậy mà được nhồi vào đầu nàng, cũng đã được tới tám chính phần, ứng phó với vấn đề của Phùng Tĩnh Như hẳn là không có gì quá sức.

Nhìn về phía văn phòng phó chủ biên , cửa sổ còn đóng, điều này chứng minh Phùng Tĩnh Như còn chưa tới, sao lại thế này, hôm nay là ngày gì,  đã qua chín giờ.

Nàng quyết định đi về phía bên kia cách bàn công tác của mình hơi xa hỏi thăm đồng sự một chút tin tức, vừa đứng lên, cửa văn phòng truyền đến tiếng giày cao gót đánh mặt phát ra tiếng vang, là Kỉ Tích Vân .

“Tích vân, hôm nay sao lại thế này? Mọi người đều tới muộn.” Mân Huyên ghé vào chắn bản, nhanh đưa ra nghi vấn của chính mình.

“Như thế nào? Ngày đầu tiên đi làm phòng nhân sự bộ báo cáo thời điểm, không có người nói qua với cô sao? Tạp chí xã bình thường là song hưu, hôm nay là cuối tuần , bởi vì số ra nhất kì này tạp chí còn có chút này nọ chưa chuẩn bị cho tốt, cho nên hôm nay chúng ta vài người tăng ca. cô hôm nay không nghỉ ngơi sao?”

“A? Tôi không biết, cũng không có người nhắc .” Mân Huyên kinh ngạc một chút, nghĩ lại nhất tưởng,“Phùng tiểu thư hôm nay sẽ đến sao?cô ta còn nói hôm nay sẽ kiểm tra mình.”

“Hẳn là sẽ , khả năng cô ấy ẽ ghé qua một chút.” Kỉ Tích Vân buông xuống bao da, khẳng định gật đầu,“Đi qua vô luận cũng không có việc gì, thân là phó chủ biên cô ta tổng hội ở chu lục buổi sáng đến xem, bất quá trên lầu chủ biên cùng xã trưởng sẽ không .”

Kỉ Tích Vân mở máy tính, hai mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính , còn muốn vội vàng trả lời vấn đề, Mân Huyên  nhanh nói,“Nga, vậy cô mang, tôi ở chỗ này chờ cô ấy.”

Ngồi ở ghế trên nhìn tư liệu, còn không quên thường thường ngẩng đầu coi động tĩnh văn phòng của Phùng Tĩnh Như , qua ước chừng hai mươi phút , nàng rốt cục thấy được thân ảnh của Phùng Tĩnh Như .

Phùng Tĩnh như đi vào văn phòng, không quá một hồi,  cửa sổ đã được mở  ra , đây là kinh nghiêm mà nàng mấy ngày nay ở buổi sáng đi làm khi quan sát được ở Phùng Tĩnh Như .

Nàng lẳng lặng đợi năm phút đồng hồ, trên bàn điện thoại liền vang , tiếp nghe quả nhiên là điện thoại nội tuyến của Phùng Tĩnh Như , kêu nàng hiện tại qua.

Biết Phùng Tĩnh Như kêu chính mình là muốn làm cái gì, nàng thở sâu, nâng lên tư liệu trên bàn kia, thải bước tự tin tràn đầy cước bộ đi hướng  văn phòng kia.

Một giờ qua đi, Phùng Tĩnh Như khép tay tại một phần tư liệu, đem nó ném tới bàn công tác  kia tư liệu tối mặt trên, hai tay giao nhau để đặt trong người , chuyên chú nhìn Mân Huyên đứng ở trước bàn công tác .

“Mân Huyên, cô quả nhiên không làm cho tôi thất vọng, trí nhớ của cô thực không sai, lý giải năng lực cũng rất mạnh, đáp án của cô cũng không theo khuôn phép cũ, dựa theo lý giải của chính, mình ,thực sinh động, không sai.”

“Cám ơn.” Mân Huyên mỉm cười, khó mà có thể được nghe một lời khen ngợi chính mình, hơn nữa lại là lãnh đạo trực tiếp của chính mình , khó tránh khỏi sinh ra tâm lý nhảy nhót cùng phấn chấn.

Phùng Tĩnh Như nhún nhún vai, trên mặt không có gì biến hóa,“Này chỉ có thể là lý luận suông, đối với năng lực của cô tôi sẽ mỏi mắt mong chờ. Hôm nay là cuối tuần , căn bản hẳn là phải nghỉ ngơi, không có việc gì , cô hiện tại có thể tan tầm . Bất quá thứ Hai, tôi sẽ giao một ít  nhiệm vụ thực tế cho cô làm.”

“Tôi sẽ tiếp tục cố gắng .” Mân Huyên gật đầu thật mạnh, tỏ vẻ quyết tâm của chính mình , hướng tới đối phương chào,rồi  xoay người đi ra khỏi văn phòng.

Khoái trá cước bộ đi đến bàn công tác  bắt đầu thu thập này nọ, lúc này Kỉ Tích Vân di động ghế dựa, tham quá đến, cười tủm tỉm nói,“Mân Huyên, tan tầm đi.”

“Đúng vậy! Tích Vân, tôi đi trước!” Mân Huyên một bên hướng nàng khoát tay áo, một bên cầm ba lô đi hướng cửa văn phòng.

Không thể tưởng được đi làm thật tốt, còn có ngày nghỉ ngơi , hơn nữa là suốt hai ngày, trước kia nàng đến trường chưa bao giờ biết cái gì là ngày nghỉ ngơi , luôn lợi dụng hết thảy thời gian  trống không  làm công, kiếm tiền trả sinh hoạt phí.

Cước bộ nhẹ nhàng đi ra thang máy, gật đầu hướng bảo an trong đại sảnh  tiếp đón, đi ra khỏi viết tự lâu, ánh nắng ấm áp chiếu lên trên người, nàng nheo lại hai tròng mắt, hưởng thụ khoảng không gian khó có được.

Nhớ tới kế hoạch hôm nay tính đi mua đồ, nàng  cước bộ hướng một trung tâm thương mại đi đến, Chỉ Dao tối hôm qua gọi điện thoại cho nàng, hẹn  nàng đi dạo phố, nghe nói nàng hôm nay còn đi làm , đành phải thôi, hiện tại muốn hay không gọi điện thoại cho Chỉ Dao.

Chân tiến đến trung tâm thương mại, nàng nháy mắt đánh mất ý niệm này trong đầu, dĩ vãng đi dạo phố mua này nọ, Chỉ Dao sẽ giành trước giúp nàng trả tiền, lần này vẫn là không cần kêu nàng lại đây .

Ở trung tâm thuwong mại dạo qua một vòng, đều là quầy kinh doanh túi sách hàng hiệu, mặt trên có giá  làm nàng cứng lưỡi, dù sao đã đến đây, nhìn xem gần nhất lưu hành loại kiểu túi sách thế nào, trống trải tầm nhìn cũng không sai, nàng chậm rãi cuống , không khỏi dừng bước ở chiếc túi sách tinh sảo tao nhã, bên cạnh  viết là loại mới nhất vừa đưa ra thị trường, nguyên lai đây là mới nhất, khó trách quý như vậy.

 
17 phản hồi

Posted by on Tháng Một 8, 2013 in Bỏ rơi ma vương tổng tài

 

Thẻ: , , ,

Bỏ rơi ma vương tổng tài-chương 192


Chương 192: buồn bã nếu thất

“Nga, thật đáng tiếc, xem nam nhân này anh tuấn lại nhiều tiền, người nữ nhân nào có thể cùng hắn kết giao thì tin tưởng nhất định thực sự rất hạnh phúc……” Kỉ Tích Vân hai tay đặt ở trước ngực, nhìn chằm chằm chiếc xe thể thao dần dần đi xa của Doãn Lạc Hàn, một bộ dạng chảy nước miếng.

Nếu biết hắn là cái loại so với ma vương còn tà ác hơn nhiều, tin tưởng cô sẽ không cho là như vậy . Mân Huyên không dám gật bừa phiết phiết môi, lấy  khửu tay huých một chút Kỉ Tích Vân.

“Tích Vân, cô không có bạn trai sao? Còn đối với nam nhân khác chảy nước miếng, cẩn thận anh ta  đã biết không tha cho cô.”

“Hừ, miễn bàn tới anh ta đi , suốt ngày đi công tác, cũng chưa có thời gian theo giúp tôi.” Kỉ Tích Vân xoa thắt lưng, tức giận thẳng trừng mắt .

Mân Huyên mím môi cười cười, trên thực tế nàng biết Kỉ Tích Vân cùng bạn trai cảm tình luôn luôn tốt lắm, nhưng chỉ có điều bạn trai cô bận quá, suốt ngày đi công tác, bất quá còn không biết bạn trai cô là làm cái gì.

Bởi vì chỗ hai nàng ở ngược hướng nhau, nguyên bản các nàng hẳn là mỗi người một ngả đón phương tiện giao thông công cộng về nhà, Kỉ Tích Vân thấy chân của Mân Huyên có điểm sưng tấy, liền đề nghị đưa nàng đến trạm giao thông công cộng, sau đó tự bắt xe về nhà.

Kỉ Tích Vân giúp đỡ Mân Huyên, hai người đi ở phồn hoa bên đường, cách giao thông công cộng còn quá một phố.

đi qua một tòa tủ kính, bên trong TV  chính truyền phát tin tức, hấp dẫn hai người chú ý,“Theo chủ tịch đương nhiệm của xí nghiệp Kim thị ở  Hàn Quốc kim ngày hôm trước tổ chức tiệc sinh nhật, đột nhiên phát biểu , chính thức đưa quyền hành giao cho con trai độc nhất Kim Chính Vũ tiên sinh……đại biểu cho lần này Kim thị xí nghiệp người cầm quyền đổi chủ………… Kim thị xí nghiệp chủ yếu kinh doanh khách sạn cao cấp năm sao  — cũng là khách sạn quốc tế, ở quốc gia của chúng ta đến nay đã muốn phát triển đến mấy chục  khách sạn……”

Mân Huyên không hề chớp mắt nhìn chằm chằm tin tức báo đạo này, trong đầu hiện lên khuôm mặt tuấn tú của Kim Chính Vũ kia, đây là nguyên nhân mà hắn ngày hôm qua bắt đầu không có tin tức sao? Hắn đã tiếp quản xí nghiệp ở Hàn Quốc, như vậy Trung Quốc bên này tổng sự  khẳng định là  người khác tiếp nhận , hắn không trở về nữa ……

Lông mi chợt buông xuống , nàng không thể giair thích được tâm tình hiện tại của chính mình , bên cạnh Kỉ Tích Vân lại không hề cảm kích, chỉ vào TV có sự  xuất hiện của gương mặt soái khí kia , hưng phấn mà đọa chân,“Mân Huyên, mau nhìn, mau nhìn, đây là người kế thừa  khách sạn nổi tiếng sao. Oa…… Quả nhiên giống như lời đồn, bộ dạng rất tuấn tú…… Xem ra vị kia nhà tôi không gạt người…… Suốt ngày ở bên tai tôi nói hoàng thái tử khách sạn bọn họ bộ dạng có bao nhiêu cái đẹp…… Tuổi còn trẻ…… Năng lực có bao nhiêu …… Nguyên lai là thật sự……”

Nàng ngẩng đầu, hoàn toàn không biết Kỉ Tích Vân đang nói cái gì, ước chừng qua hai phút, nàng mới chậm rãi phản ứng lại , một chút  bắt lấy cánh tay Kỉ Tích Vân ,“Tích Vân, cô quen cậu ta…… Không, không phải, là ngươi bạn trai cô quen cậu ta…..”

“Đúng vậy!” Kỉ Tích Vân ngẩn người,“Làm sao vậy, tôi không nói với cô qua sao? bạn trai tôi mấy năm nay công tác tại khách sạn quốc tế đó,anh ấy  phụ trách khối khách hàng. Khách sạn quốc tế này là trụ sở do xí nghiệp Kim thị đặt ở tại Trung Quốc, thường xuyên có những chương trình huấn luyện linh tinh cho nhân viên mới ,  bạn trai tôi liền đặc biệt mang tôi đến. Ngày hôm qua tổng giám đốc bọn họ đã trở lại, sau đó bạn trai tôi liền cùng đi công tác tới thành phố khác với hắn ……”

“Hắn đã trở lại…… Nguyên lai hắn đã trở lại……” Mân Huyên thì thào tự nói , xác thực tin tức này , trong lòng khiếp sợ, Kim Chính Vũ ngày hôm qua trở lại , hắn vì cái gì không nói cho nàng hắn về nước , cho dù không gửi thư, ít nhất cũng gọi điện thoại cho nàng.

“Mân Huyên, cô làm sao vậy? Sắc mặt rất kém. Có phải hay không sinh bệnh , bị cảm?”

Một bàn tay xoa cái trán của nàng, nàng chậm rãi phục hồi tinh thần lại, lắc lắc đầu.“Tôi không sao, đi thôi, tôi nghĩ sớm một chút trở về nghỉ ngơi.”

Kỉ Tích Vân còn muốn nói cái gì nữa, khả năng nàng rất nhanh liền nhìn ra Mân Huyên không thích hợp, không có tiếp tục hỏi, một đường giúp đỡ nàng đến trạm giao thông công cộng , nàng nghĩ đưa Mân Huyên về nhà, lại bị  cự tuyệt .

Nửa ngày gió bên cửa sổ thấu vào phất nhẹ sợi tóc của nàng , ngơ ngác nhìn ngoài của sổ xe, tâm tình phức tạp mà hỗn loạn, Kim Chính Vũ đã trở lại, lại ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho nàng, hắn hiện tại tiếp nhận xí nghiệp Hàn Quốc, lần này trở về có phải hay không liền ở vài ngày, sau đó hắn sẽ vẫn trở về Hàn Quốc, không hề trở lại.

Một đường bả chân bước vào cửa, tùy tay đem cái chìa khóa đặt ở trên bàn trà, nàng hiện tại làm chuyện thứ nhất chính là mở ra máy tính bản, nhìn xem hòm thư có thư hay không, kết quả là giống  ngày hôm qua , là không, thư của hắn từ ngày hôm qua bắt đầu liền mất tăm.

Mềm đổ người vào sô pha, xuất thần nhìn chằm chằm màn hình máy tính , thân thủ cầm lấy điều khiển TV,“…… Lần này Kim Chính Vũ tiên sinh cầm quyền ở lại Trung Quốc, hắn sẽ tiến hành kiểm tra mấy chục khách sạn trong nước…… Theo tất, lần này hắn sẽ ở Trung Quốc một tuần , mỗi ngày hành trình đều sắp xếp chật kín, có bao nhiêu nhà truyền thông muốn sưu tầm……”

Lại nhìn đến tin tức này, nàng  giật bàn ấn hạ TV, tắt nguồn điện. Hắn không hề là cái kia Kim Chính Vũ , hắn cũng sẽ giống phú hào , tìm một cô gái môn đương hộ đối.

Mà giống nàng như vậy cô gái, rất bình thường , nàng chẳng lẽ còn hy vọng xa vời thật sự có thể làm  bạn gái hắn sao? Tự giễu cười, đứng dậy muốn uống nước, mắt cá chân  truyền đến cảm nhận sâu sắc, nàng mới chú ý tới mắt cá chân  đã muốn sưng lên.

Phía trước Kỉ Tích Vân lần nữa  giao cho nàng , về nhà phải  chườm nước nóng, bằng không ngày mai sáng sớm rời giường  mắt cá chân còn có thể tiếp tục sưng lên , khập khiễng đi đi làm đã có thể khó coi .

Nghĩ như vậy , xoay người đi vào toilet, sau khi, nàng đi ra cầm trong tay một cái khăn mặt nóng, ngồi ở sô pha đắp vào chân, chính mình  chườm nóng.

 
39 phản hồi

Posted by on Tháng Mười Hai 30, 2012 in Bỏ rơi ma vương tổng tài

 

Thẻ: , , ,

Bỏ rơi ma vương tổng tài-chương 191


Chương 191:giữ ở bên người

“Như vậy,em là tính về sau cùng tôi coi như người xa lạ?” Hắn hơi hơi nheo lại mâu, tại bên người tay nắm thành quyền, miễn cưỡng cắm vào túi tiền.

Nàng nhìn thẳng hắn, chậm rãi mấp máy môi,“Có thể nói như vậy.”

Đã không có hiệp ước trói buộc, tảng đá lớn bị di đi rồi, hiện tại nàng tuyệt không e ngại hắn.

Lông mày hắn thoáng nhướng lên, lạnh lùng cười nhạo một tiếng,“ em cho là chuyện này em có thể định đoạt sao? Đừng tưởng rằng em cầm cái hiệp ước tình phụ kia của tôi, tôi  một chút biện pháp với em cũng không có.”

“anh có thể nói xem, anh có thể sử dụng biện pháp gì bức tôi?”  mặt nàng mang vẻ châm biếm hỏi lại , như là tuyệt không lo lắng đến lời hắn  nói,“Nếu đây là tác phong nhất quán của anh Doãn đại tổng tài, như vậy tôi không còn lời nà0o để nói.”

“em đang nói cái gì, giải nghĩa .” Hắn lạnh giọng gắt gao truy vấn .

“Muốn nghe sao?” Nàng ngang cằm, đôi mắt mang chút một tia khiêu khích,“Như vậy để cho tôi thấy xem anh nghĩ làm sao bay giờ với tôi. Theo sự hiểu biết của tôi về anh, anh có n loại phương pháp đối phó tôi, nhưng trước mắt mới thôi, trực tiếp nhất cũng tối hữu hiệu là, thứ nhất anh sẽ phái người trên đường theo dõi tôi, thừa lúc tôi đi đến một chỗ không có người dùng khăn tẩm thuốc mê với tôi, sau đó đem tôi đưa đến một nơi xa lạ, nhốt ở đó.”

Thong thả phun ra giả thiết của chính mình, nàng có quyết định của chính mình, cũng không sợ bộ dáng dạng nói của mình sẽ chọc giận hắn.

Hắn trầm mặc không nói, trên mặt nhìn không ra gì biểu tình, chính là khóe môi  lộ ra một tia cứng ngắc.

Nàng tạm dừng một chút, liếm môi tiếp tục nói,“Thứ hai, anh dùng chuyện nói cho Chỉ Dao uy hiếp tôi, bức tôi đi vào khuôn khổ. Hai loại giả thiết này không biết tôi nói loại nào đúng nhất, hoặc là nói, Doãn đại tổng tài anh, thích dùng loại âm mưu thủ đoạn nào?”

“em có biết hay không em đang nói cái gì?” Cuồn cuộn tức giận theo bạc phỉ thần gian phun ra, hắn đi nhanh tiến sát tới nàng, cắn răng bắt lấy cổ tay của nàng.

“anh vừa muốn diễn lại trò cũ sao?” Nàng không sợ nhìn hắn, bên môi lộ một chút vẻ cười lạnh,“Từ giờ trở đi, tôi sẽ không  chịu sự áp đặt của anh nữa.”

“em –” Hắn nắm chặt tay vào cổ tay nàng , không khỏi bị chút sự cười lạnh của nàng làm cho thẹn quá thành giận, nhưng hắn phát hiện chính mình thế nào cũng một chút biện pháp cũng đều không có đối với nữ nhân này.

Nàng tựa hồ thay đổi, không phải là Lăng Mân Huyên ngày trước đều phải thuận theo hắn .

“Chúng ta tuy rằng phía trước hiệp ước là một năm, nhưng là hiện tại đã hơn hai tháng, gần ba tháng trôi qua. Y theo như truyền thông đăng anh Doãn đại tổng tài báo đạo đối với nữ nhân mới mẻ cảm giác dài nhất không vượt qua ba tháng , tôi nghĩ anh hẳn là đối với tôi giờ không có gì hứng thú .”

Trên mặt hắn biểu tình quá mức bình tĩnh, con ngươi cũng là giống như một mặt gương không hề gợn sóng, khả năng chỉ cần cẩn thận bắt giữ là có thể phát hiện thời điểm làm nàng nhìn thẳng hắn , đôi môi khẽ run, nàng phải dựa vào động tác  cắn môi để che dấu.

Nàng hít thật sâu, liều mạng nói cho chính mình hiện tại phải  bảo trì ý nghĩ  bình tĩnh, nếu không sự cố gắng của chính mình để thoát khỏi hắn tất cả đều uổng phí, nàng sẽ lại phải trở lại  cái tuần  âm u trước kia.

“em nói quả thực rất đúng .thời gian gần ba tháng , tôi là đối với em mất đi cmar giác mới mẻ. Tuyệt không giống như lời em nói , đem em giam cầm tại bên người.” Hắn không dùng mà tự hỏi tự trả lời,con ngươi lập tức chợt lóe, chỉ có chính hắn mới biết được lời nói có điểm nghĩ một đằng nói một nẻo.

Đối, đúng vậy,trên đường lái xe tìm nàng , hắn quả thật nghiến răng nghiến lợi nghĩ tới mấy trăm mấy ngàn loại phương pháp trừng phạt sự phản bội của nàng đối với chính mình, mà nàng vừa rồi nói hai loại đó cũng cùng với suy nghĩ trong lòng hắn ,không mưu mà hợp, khả năng lo lắng đến cuối cùng hắn phát giác chính mình cuối cùng vẫn là muốn nữ nhân này, muốn lưu nàng tại bên người.

Cho dù từng có loại ý tưởng hoang đường này, nhưng hắn tuyệt không sẽ ở trước mặt nữ nhân này  thừa nhận chính mình còn không có chán ghét nàng, vô luận là  ban ngày hoặc là ban đêm, trong đầu tổng thể lúc nào cũng toát ra bóng dáng của  nàng .

Chết tiệt! Hắn khống chế không được đầu óc chính mình, nhất định là hắn bị sự can đảm dám chạy trốn nữ nhân này làm cho hồ đồ , mới có loại này, làm chính mình đều thấy có ý nghĩ buồn cười.

Hắn quả nhiên lầm  nàng nói tốt nói cục, nàng dấu diếm thanh sắc, đáy lòng thoảng qua một tia mừng thầm, này đó  nàng lặp lại tự hỏi, đã sớm đối với hắn thấy được cảnh tượng chính mình, nàng duy nhất có thể nghĩ đến đối phó hắn chính là loại phương pháp  khích tướng này.

“Cho nên, hiện tại anh tìm đến tôi chính là cảm thấy tức giận, bởi vì tôi không có hỏi liền trộm đi hiệp ước kia, đem nó xé bỏ. Nếu là như vậy , như vậy tôi có thể bồi thường.”

Mi mắt hắn nhân lời nói của nàng mà vi khơi mào, sâu thẳm đôi mắt ánh sao chợt lóe,“em là nói thật? Sẽ không đổi ý?”

Nếu là bồi thường trong lời nói, hắn có thể đưa ra nhất một loạt con số, nàng hiện tại bất quá là cái nhân viên đi làm bình thường, vô lực hoàn lại, như vậy……

Nàng trực giác nói cho chính mình là sai lầm rồi, còn kiên trì đáp lại ,“Đương nhiên, tôi nói chuyện có nghĩa.”

Chỉ cần hắn không hề dây dưa chính mình, cùng lắm thì nàng mở miệng hướng Kim Chính Vũ mượn, sau đó tái chậm rãi trả cậu ta, đầu thông minh rất nhanh đã nghĩ đến điểm này.

Tầm mắt của nàng lướt qua cánh tay phải của hắn , nhìn thấy thân ảnh của  Kỉ Tích Vân đã đi ra  khỏi tiệm giày, chính là chạy tới hướng này.

“đồng sự của tôi đến đây, tôi đi trước.” Nàng không lại nhìn hắn, cúi đầu nhìn nhìn mắt cá chân, hướng về phía Kỉ Tích Vân đi rồi đi qua.

“Mân Huyên, nam nhân nói chuyện với cô là ai vậy?” Kỉ Tích Vân vẻ mặt hứng thú lôi kéo Mân Huyên , híp mắt nhìn chằm chằm bóng dáng đi xa của Doãn Lạc Hàn ,“Khoảng cách quá xa, tôi không thấy rõ ràng, bất quá dáng người thật đẹp, một thân âu phục rafsimons hàng hiệu quốc tế,  lại còn xe thể thao. Hắn diện mạo rất quen thuộc, có điểm giống danh nhân mà chuyên mục của tạp chí chúng ta  sưu tầm. Mân Huyên, mau nói đi,cô  như thế nào quen hắn ? Hắn là làm cái gì? Có phải hay không kinh doanh một công ty?”

Đối mặt sự truy vấn hứng thú của Kỉ Tích Vân , Mân Huyên cúi đầu nhìn mặt đường, cố ý nói xa,“Tôi đối với chuyện của hắn cũng không có hiểu biết, hắn là bạn cùng trường đại học với tôi. Lần trước ở  tụ hội bạn bè có gặp qua một lần, chính là lúc đó có tiếng kêu gọi lại đây.”

 
4 phản hồi

Posted by on Tháng Mười Hai 30, 2012 in Bỏ rơi ma vương tổng tài

 

Thẻ: , , ,

Bỏ rơi ma vương tổng tài-chương 190


Chương 190: Không chỗ nào sợ hãi

Nàng khẩn trương đắc thủ tâm ứa ra hãn, nhất nghĩ đến rốt cuộc nhìn không thấy Kim Chính Vũ, trong lòng còn có loại mất mát, nàng đánh bàn phím, gửi cho hắn bức thư ,nhanh chờ hắn gửi lại một phong thư.

Kết quả đợi nửa giờ cũng không hồi, nàng thất vọng  ngồi vào sô pha, sự kiện kia có khả năng là thật , hắn khả năng như vậy ở lại Hàn Quốc, không bao giờ trở lại nữa.

Trên tường đồng hồ treo tường kim đồng hồ chỉ thời gain đêm xuống, nàng lập tức lại an ủi tính nghĩ, có lẽ là quá muộn , hắn ban ngày công tác quá mệt mỏi, đang ngủ mà thôi.

Nàng chờ một chút đi, nếu đêm mai hắn không gửi thư, nàng liền trực tiếp gọi điện thoại đường dài qua, hỏi rõ ràng sự tình chân tướng, cũng đỡ phải chính mình ở trong này miên man suy nghĩ.

Nếu hắn thực không trở lại , làm sao bây giờ ?

Nàng lắc đầu, đứng dậy đi hướng toilet, tính tắm rửa một cái, sau đó ngủ  sớm, mang về đến xem một ít tư liệu, đi ngủ sớm một chút, bằng không ngày mai buổi sáng đi làm không đứng dậy đã có thể rất thảm .

Ngày hôm sau cùng với ngày đầu tiên nàng đều trải qua như nhau, nàng ngồi ở bàn công tác còn thật sự nhìn một đống tư liệu, chờ nàng ngẩng đầu, phát hiện nhóm đồng sự lục tục lại bắt đầu thu thập này nọ .

Nhìn trên bàn đã bị chính mình làm rớt hơn phân nửa tư liệu, còn có nhỏ nhất nhất bộ phân không thấy hoàn, nàng tưởng hôm nay mang về, buổi tối xem hoàn hẳn là không thành vấn đề.

Lúc này, trên ghế dựa chuyển động vang đến thanh âm, Kỉ Tích Vân ngồi ở trên ghế  một chút tiến đến gần,“Mân Huyên, ban không có việc gì làm, muốn hay không đi đi dạo phố?”

“được!” Mân Huyên thuận miệng đáp lời, ngược lại vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn trên bàn tư liệu,“Nhưng là tôi còn có một chút này nọ chưa có hoàn thành.bạn trai cô đâu, anh ta không đi cùng cô sao?”

Vào làm nơi này hai ngày, Kỉ Tích Vân cơ hồ cách một hồi liền cùng nàng nói chuyện, tái cách một hồi liền cùng nàng nói chuyện phiếm vài câu. Hiện tại các nàng đã thật sự là bạn, nàng biết Kỉ Tích Vân  kết giao với bạn trai  ba năm, hai người cảm tình thực tốt, nghe nói năm nay sẽ kết hôn .

“Miễn bàn hắn , hắn hôm nay đi công tác, ngày mai mới trở về.” Kỉ Tích Vân miệng nói có điểm đùa giỡn với tính tình bộ dáng.

Mân Huyên thu thập mọi thứ , mỉm cười cùng Kỉ Tích Vân nói,“Tôi đây về nhà trước.”

“Mân Huyên, cô cùng đi với tôi thôi, một người đi thật nhàm chán , chúng ta đi đi dạo phố.” Kỉ Tích Vân bắt đầu đối với nàng tiến hành hết cúng rắn đến nhõng nhẽo, lại  tiếp nhận tư liệu trong tay nàng, lại  thay nàng đút vào túi.

Mâm Huyên luôn luôn mềm lòng, cuối cùng gật đầu đáp ứng,“Được rồi. Bất quá tôi chỉ có thể đi dạo phố một giờ với cô thôi.”

“Cũng đủ !” Kỉ Tích Vân vỗ tay, thải giày cao gót chạy tới lấy bao da, sau đó như là sợ nàng đổi ý, túm tay nàng  đi hướng  thang máy.

Đi dạo nửa giờ, trên chân giày cao gót rất ma sát rất đau ,Mân Huyên thỉnh thoảng dừng lại nghỉ một lát, nhìn Kỉ Tích Vân giày cao gót so với chính mình cao hơn rất nhiều, ngược lại giống như không có việc gì  ở phía trước chạy rất mau , nàng liền nhịn không được muốn cởi đôi giày cao gót này, rõ ràng đi chân trần đi dạo phố là quên đi.

“Mân Huyên, cô đi thật chậm.” Kỉ Tích Vân hấp bắp tay vào làm ly trà sữa, ngón tay phía trước,“Mau nhìn chỗ kia, không sai, cô muốn hay không đi vào mua một đôi giày thoải mái một chút.”

Lúc này Mân Huyên thầm nghĩ ngồi xuống để cho chân nghỉ ngơi một chút, mắt sắc nhìn đến bên cạnh đèn đường phía sau có một cái ghế dài, nàng nhanh khập khiễng chạy qua.“Tôi nghĩ ở trong này ngồi một chút.”

“Vậy cô trước tiên ở nơi này nghỉ ngơi, tôi vào xem giày, có thích hợp , tôi trở ra gọi cô.” Kỉ Tích Vân giúp nàng ngồi ở ghế dài, sau đó ngược lại đi hướng tiệm giày kia.

Mân Huyên ngồi ở ghế dài, cúi người xoa chân đau nhức , lưng chợt giống như bị châm mũi nhọn, nàng thẳng đứng dậy, thấy được một đôi bóng lưỡng giày da, thẳng tắp thon dài hai chân hướng lên trên xem, hé ra gương mặt anh tuấn mặt rõ ràng rơi vào mi mắt.

Là Doãn Lạc Hàn. Hắn vẫn là tìm tới đây.

Nàng gợn sóng không sợ hãi, bình thản nhìn hắn một cái, tiếp tục cúi đầu vỗ về mắt cá chân, nàng không có theo chỗ ngồi này thành thị chạy đi, liền sớm đoán được sẽ có một ngày như vậy.

Hai cái nhiều sao kì, suốt hai tuần, phân đặt ở bên cạnh người bàn tay to chậm rãi nhanh toản đứng lên, vốn tưởng rằng nàng đã sớm trốn ra khỏi thành thị này, vì thế phái người ở các thành thị khác tìm kiếm nàng , lại một chút âm tín cũng không có.

Vài ngày gần đây hắn nghĩ tới nàng từng được tạp chí  Thuần Mỹ tuyển dụng, sau đó phái người canh giữ ở tạp chí chỗ viết tự dưới lầu, quả nhiên ngày hôm qua hắn thấy được tin tức nàng xuất hiện .

Hắn không có trực tiếp tìm đến nàng, hắn do dự, mâu thuẫn, hắn bận tâm đến Chính Vũ, nhưng là đợi cho hôm nay hắn thật sự kiềm chế không được tâm tình phức tạp , chạy xe đến tạp chí xã ở viết tự dưới lầu, nhìn đến nàng cùng tân đồng sự  đi ra, hắn không tự chủ được liền lái xe  theo phía sau.

Rốt cục đợi cho  đồng sự của nàng tránh ra , hắn mới xuất hiện.

Nàng nghĩ đến hắn sẽ trực tiếp cắn răng chất vấn chính mình, khả đợi nửa ngày cũng không có động tác gì, nàng thẳng thắn thắt lưng , bình thản mở miệng,“Có việc sao?”

Hắn thâm thúy u ám con ngươi đen không hề chớp mắt dừng ở nàng, khuôn mặt tuấn tú thần sắc phức khó coi, đi thong thả bước hướng nàng tới gần từng bước,“em không có chuyện muốn nói với tôi?”

“Có.” Nàng không chỗ nào sợ hãi, nghênh thị hắn, lớn mật mở miệng nói ,“Tôi nghĩ nói là cám ơn anh đã đem khối đất cô nhi viện kia chuyển sang danh nghĩa của tôi, tôi thay mặt họ cảm tạ anh , doãn đại tổng tài. Hy vọng anh cho đó là sự nghiệp từ thiện.”

Nghe  nàng nói , hắn gắt gao cắn môi, không có ra tiếng, nàng là  ám chỉ chuyện hắn  lấy cô nhi viện uy hiếp nàng.

Nàng hít sâu khí, tính sắp sửa  đem tất cả toàn bộ nói,“Còn có, tôi hy vọng về sau anh vẫn là vị hôn phu của Chỉ Dao, tôi còn là bạn tốt của cô ấy, chúng ta đều tự trở lại vị trí của chính mình , coi như chuyện hai tuần vừa rồi  chưa bao giờ phát sinh quá. Tôi nghĩ anh hẳn là hiểu được  ý tứ của tôi, Chỉ Dao là bạn tốt duy nhất đời này của tôi, tôi không nghĩ thương tổn đến cô ấy.”

“Như vậy,cô là tính về sau cùng tôi như người xa lạ ?” Hắn hơi hơi nheo lại mâu, thùy tại bên người tay cắm vào túi tiền.

 
10 phản hồi

Posted by on Tháng Mười Hai 29, 2012 in Bỏ rơi ma vương tổng tài

 

Thẻ: , , ,

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 37 other followers